Kỷ niệm Ngày Quốc tế Người khuyết tật (3/12), sáng 2/12 tại Nhà triển lãm 45 Tràng Tiền (Hà Nội), Trung tâm Nghị lực sống và Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Á phối hợp tổ chức Triển lãm ảnh “Họ đã sống như thế”.
90 bộ ảnh thể hiện 90 số phận nghiệt ngã, kém may mắn nhưng luôn lạc quan tin yêu cuộc sống, nỗ lực vươn lên sống có ích cho xã hội và những người xung quanh.
Có thể thấy sự làm việc nghiêm túc và chuyên nghiệp của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á trong từng bộ ảnh của anh. Những thủ pháp của ảnh báo chí được anh áp dụng một cách bài bản và sáng tạo.
Chụp ảnh phóng sự về người tàn tật, điều khó nhất là phải tránh cho người xem cảm giác bị “ghê” hoặc “sợ”, mà phải làm lay động xúc cảm của người xem. Có thể nói nhiếp ảnh gia Nguyễn Á đã đạt được điều đó. Nhiều người đến xem triển lãm đã khóc khi xem ảnh của anh...
Tại triển lãm, tình cờ tôi được gặp một nhân vật của Nguyễn Á- đó là cựu chiến binh Trần Mạnh Tuấn. Ông bị thương ở chiến trường Quảng Trị năm 1972 với 91 % thương tật và phải ngồi xe lăn. Bằng sức mạnh ý chí của người lính, ông không đầu hàng số phận mà học nghề bốc thuốc để giúp ích cho mọi người. Hơn thế ông còn chơi thể thao như bóng rổ, bắn súng, đua xe lăn, bơi lội và giành được nhiều huy chương tại các giải thi đấu cho người khuyết tật. Cuộc sống hạnh phúc cùng nghị lực phi thường của ông được tái hiện một cách chân thực qua 8 bức ảnh của Nguyễn Á. Tính nhân văn, tình người ẩn chứa trong những bức ảnh đã lan toả sang người xem, khi Trần Mạnh Tuấn đi xe lăn đến triển lãm, một cách tự nhiên tôi và những người xem triển lãm cùng ùa đến chào và động viên ông.
 |
| |
Nhiếp ảnh gia Nguyễn Á chia sẻ: “Điều quan trọng nhất là mình phải cảm nhận được cuộc sống của những người khuyết tật, phải hiểu họ, sống cuộc sống của họ, thở bầu không khí của họ và trân trọng họ ”.
Khi được hỏi: Bộ ảnh nào trong 90 bộ ở triển lãm anh có nhiều kỷ niệm sâu sắc nhất ?, Nguyễn Á cho biết : “Đó là bộ Đoá hướng dương không đợi mặt trời. Nhân vật trong bộ ảnh đã vĩnh viễn ra đi. Tôi đã theo nhân vật qua nhiều thời khắc khác nhau và buồn nhất là khi dự đám tang của Thuý”.
Lê Thanh Thuý, một công dân trẻ của TP Hồ Chí Minh, bị căn bệnh ung thư xương nhưng lúc nào Thuý cũng tự tin, lạc quan yêu đời. Thúy đã tâm sự: “Từ đáy vực sâu chứa đầy nước mắt đau khổ tôi đứng dậy thề rằng dù còn được sống bao lâu nữa, dù gặp phải bao gian khó tôi cũng quyết không bị đánh gục, không chấp nhận đầu hàng. Tôi phải là một mặt trời nhỏ để cuộc đời mình được tỏa ánh sáng ấm áp”. Thuý ra đi ở tuổi 19 nhưng chương trình “Ước mơ của Thuý” vẫn tiếp tục được thực hiện, nâng đỡ các bệnh nhi ung thư trên cả nước. Sự ra đi của Thuý để lại trong lòng mọi người suy nghĩ bắt đầu cho sự sống”.
Vận động viên bơi lội khuyết tật Nguyễn Văn Chung – hình ảnh gây xúc động cho nhiều người xem.
Bị sốt bại liệt từ năm lên 4 tuổi đôi chân cô bé Nguyễn Thị Cao Nguyên (TP HCM) teo lại từ đó và không đi được nữa. Năm 2001 tuổi đôi mươi phơi phới, rất lạc quan yêu đời, Nguyên tham gia đua xe lăn ở CLB thể thao người khuyết tật Tân Bình. Tham gia tập luyện với đội cho vui khoẻ, nào ngờ Nguyên lại thấy mình có năng khiếu và rồi đam mê khi nào chẳng hay. Nguyên từng tham dự các đấu trường quốc tế Malaysia, Philipines, Hàn Quốc, Thái Lan và dành được rất nhiều huy chương các loại. Nguyên rất đam mê môn đua xe lăn, nguyễn sẽ gắn với đường đua cho đến khi nào sức khoả không cho phép. Trên bục vinh quang bước xuống đời thường, Nguyên lại là phụ nữ đảm đang với nghề may, người mẹ khéo chăm con, nấu ăn ngon cho gia đình...
Lòng chùng xuống khi rời triển lãm, tôi nghĩ thật may mắn khi mình được sống khoẻ mạnh bình yên trong cuộc đời này. Có những con người thật đáng khâm phục. Có những nghị lực sống thật phi thường. Có nhiều điều cần được chia sẻ. Có nhiều lý do hơn để bước lên phía trước. Cảm nhận nhiều hơn câu hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…”
Xin cảm ơn nhiếp ảnh gia Nguyễn Á !